Ngày đăng bài: 23/06/2026 10:00
Lượt xem: 18
HOA BINH UNIVERSITY BEAT 2026: KHI NGHỆ THUẬT TRỞ THÀNH BÀI HỌC “VƯỢT QUA GIỚI HẠN VÀ THỬ THÁCH” CỦA THẦY VÀ TRÒ TRƯỜNG ĐẠI HỌC HÒA BÌNH

HOA BINH UNIVERSITY BEAT 2026: KHI NGHỆ THUẬT TRỞ THÀNH BÀI HỌC “VƯỢT QUA GIỚI HẠN VÀ THỬ THÁCH” CỦA THẦY VÀ TRÒ TRƯỜNG ĐẠI HỌC HÒA BÌNH

Một buổi chiều muộn, khi những lớp học cuối cùng đã tan, khuôn viên Trường Đại học Hòa Bình dần trở lại với vẻ yên tĩnh quen thuộc. Các thầy cô giáo và sinh viên thu dọn sách vở, chuẩn bị ra về sau một ngày dài học tập, nghiên cứu. Bỗng từ tầng 3 của dãy nhà học, một tiếng đàn violon réo rắt cất lên, lúc trầm xuống như một lời tự sự, lúc lại vút cao và lan nhẹ qua những hành lang dần vắng lặng.

Giai điệu ấy khiến vài nhóm sinh viên nán lại. Các em tò mò bước chậm theo âm thanh, tự hỏi không biết nghệ sĩ vĩ cầm nào đang say sưa chơi đàn vào giờ này trong một phòng làm việc còn sáng đèn. Đến khi đứng trước cánh cửa mở hé, các em mới bất ngờ nhận ra người đang nhắm mặt phiêu du theo từng nhịp kéo vĩ cầm của giai điệu Hà Nội và tôi ấy không phải một nhạc công chuyên nghiệp, mà là một thầy giáo, một giảng viên vẫn thường ngày đứng trên bục giảng.

Khoảnh khắc bình dị ấy làm mới hoàn toàn hình dung quen thuộc về những giờ học lý thuyết và những bài giảng chuyên môn. Nó mở ra một góc nhìn khác về đời sống đại học: phía sau giáo án, hồ sơ, bài giảng và những cuộc họp, thầy cô cũng có những trái tim và tâm hồn rất lãng mạn, rất đồng cảm dành cho đời sống nghệ thuật. Và ở Trường Đại học Hòa Bình, âm nhạc vì thế không chỉ là hoạt động giải trí sau giờ học, mà dần trở thành một sợi dây kết nối tự nhiên giữa người thầy và học trò, giữa người dạy và người học.

Từ những nốt nhạc điểm xuyết của tuổi trẻ…

 

Từ sự lãng mạn và tình yêu nghệ thuật của những người thầy, ngọn lửa ấy lan tỏa sang sinh viên và được các em tiếp nối theo cách rất trẻ trung. Trong đời sống học đường, có những điều không cần được giảng giải quá nhiều, chỉ cần một người bắt đầu và những người khác thấy mình cũng có thể bước tới. Âm nhạc, với sự gần gũi và cởi mở của nó, đã tạo ra những khoảng không gian như vậy.

Đó là sự ra đời của Câu lạc bộ âm nhạc sinh viên ELIT với chủ đề “Lửa hồng” và tinh thần “Hồng sao xanh”. Ở đó, nghệ thuật không chỉ là những tiết mục đàn hát trên sân khấu, mà còn là quá trình sinh viên tự quản, tự phân công, tự làm hậu cần, tự xử lý âm thanh, ánh sáng và tập cùng nhau đến khuya. Đằng sau một tiết mục vài phút là rất nhiều lần hát lệch nhịp, tranh luận về kịch bản, sửa từng động tác và học cách nhường nhau một chút để cả nhóm cùng tốt hơn.

Cũng có thể nhìn thấy tinh thần ấy trong cuộc thi hát tiếng Trung Quốc mùa 1 với tên gọi “Thanh âm Hoa ngữ – Hòa tấu của tuổi trẻ và khát vọng đam mê”. Với sinh viên ngoại ngữ, âm nhạc làm mềm đi những quy tắc phát âm, thanh điệu và ngữ pháp vốn dễ tạo cảm giác khô cứng. Khi một sinh viên dám cầm micro hát bằng một ngôn ngữ chưa phải tiếng mẹ đẻ, các em không chỉ đang biểu diễn, mà còn đang vượt qua sự e ngại của chính mình để thẩm thấu ngôn ngữ và văn hóa một cách tự nhiên

Tới những bục giảng trở thành sân khấu âm nhạc…

Diễn ra vào cuối tháng 6 năm 2026, “Hoa Binh University Beat 2026” vì thế không đơn thuần là một hội diễn văn nghệ sinh viên. Nếu chỉ nhìn qua, người ta có thể nghĩ đây là một hoạt động phong trào quen thuộc trong đời sống đại học, nơi các khoa chuẩn bị tiết mục, tập luyện và thi đua với nhau. Nhưng khi đọc kỹ kế hoạch của ban tổ chức, có thể nhận ra phía sau sân khấu ấy là một dụng ý giáo dục khá rõ: đưa thầy và trò vào cùng một trải nghiệm để cùng vượt qua giới hạn.

Với chủ đề “Vượt qua giới hạn – Cùng nhau tỏa sáng”, cuộc thi đặt ra một yêu cầu rất đặc biệt. Một đội thi hợp lệ, với số lượng từ 5 đến 25 người, bắt buộc phải có ít nhất 20% thành viên là cán bộ, giảng viên của trường. Không chỉ dừng ở vai trò hướng dẫn hoặc hỗ trợ hậu trường, mỗi đội còn phải có tối thiểu một thầy cô giáo trực tiếp tham gia biểu diễn cùng sinh viên trên sân khấu.

Quy định ấy khiến cuộc thi trở nên khác với nhiều hoạt động văn nghệ thông thường. Ban tổ chức thậm chí cộng thêm 2 điểm ưu tiên cho những đội có từ 3 giảng viên trở lên tham gia biểu diễn, như một cách khuyến khích thầy cô bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Từ góc nhìn giáo dục, đó là một chi tiết nhỏ nhưng có ý nghĩa, bởi nó biến sân khấu thành nơi thầy và trò cùng học một bài học mà không giáo trình nào viết sẵn.

Hãy thử hình dung những giảng viên ngành Luật, Công nghệ thông tin, Kinh doanh hay Ngôn ngữ, vốn quen với bài giảng, giáo án, máy tính và những buổi thảo luận chuyên môn, nay phải xỏ giày tập múa, học cách vào nhịp, chia bè phối giọng hoặc diễn một tiểu phẩm cùng sinh viên. Để đứng trên sân khấu, các thầy cô phải tạm đặt xuống hình ảnh nghiêm nghị thường ngày và chấp nhận cả sự lúng túng ban đầu. Ngược lại, sinh viên cũng phải học cách làm việc với chính người thầy của mình trong một vai trò mới, gần gũi hơn, bình đẳng hơn và đôi khi cũng khó xử hơn.

Chính ở đó, ý nghĩa của cụm từ “vượt qua giới hạn” trở nên cụ thể. Giới hạn không phải lúc nào cũng là một thử thách lớn lao, mà có khi chỉ là nỗi ngại ngùng khi hát trước đông người, sự vụng về khi tập một động tác mới, hay cảm giác bối rối khi phải góp ý cho thầy cô trong một buổi tập. Khi cả thầy và trò cùng trải qua những khoảnh khắc ấy, khoảng cách trong lớp học được thu hẹp lại bằng những trải nghiệm rất thật.

Để các đội có thêm điều kiện sáng tạo, nhà trường hỗ trợ trực tiếp kinh phí cho mỗi đội thi. Khoản hỗ trợ ấy không quá lớn nếu tính theo chi phí đạo cụ, trang phục, âm thanh hay dàn dựng, nhưng đủ để các thầy cô, sinh viên và các Phòng, khoa có thêm động lực bắt đầu. Quan trọng hơn, nó cho thấy nhà trường không xem văn nghệ như một hoạt động bên lề, một hoạt động phụ mà như một phần của đời sống giáo dục cần được đầu tư và tổ chức nghiêm túc.

Điểm đáng chú ý nhất nằm ở cách chấm điểm của cuộc thi. Thang điểm cao nhất, 30/100 điểm, được dành cho nội dung và thông điệp của tiết mục, chứ không phải chỉ cho giọng hát hay kỹ thuật biểu diễn. Điều đó cho thấy ban tổ chức không đi tìm sự hoàn hảo của một sân khấu chuyên nghiệp, mà muốn lắng nghe những câu chuyện chân thật về hành trình một cá nhân hay một tập thể cùng nhau vượt qua khó khăn dưới sự đồng hành của bạn bè, thầy cô và nhà trường.

Gía trị nhân văn trong một thế giới số

Nhìn lại hành trình từ tiếng vĩ cầm trong một buổi chiều muộn, qua những bước đi đầu tiên của các câu lạc bộ sinh viên, đến sân khấu chung của “Hoa Binh University Beat 2026”, có thể thấy một triết lý giáo dục đang dần hiện lên tại Trường Đại học Hòa Bình. Đó là triết lý không tách rời tri thức khỏi cảm xúc, không xem chuyên môn là phần duy nhất của đời sống đại học, và không coi sinh viên chỉ là người tiếp nhận kiến thức.

Bằng việc đưa nghệ thuật vào sâu hơn trong đời sống học đường, Trường Đại học Hòa Bình đang tạo thêm một con đường để giáo dục chạm đến con người một cách tự nhiên. Từ những trải nghiệm như thế, sinh viên có thể bước ra đời với nhiều hơn một nền tảng chuyên môn. Các em mang theo sự tự tin, khả năng hợp tác, sự nhạy cảm với cảm xúc của người khác và niềm tin rằng mình có thể làm được nhiều điều hơn những gì từng nghĩ. Trong một thế giới thay đổi rất nhanh, những năng lực ấy không ồn ào, nhưng lại có thể trở thành hành trang bền bỉ để người trẻ đi xa hơn


Nguồn: https://daihochoabinh.edu.vn/

Xem bài viết gốc tại đây

Bài viết cùng chuyên mục